Love Someone

Love Someone – Chương 47


Chương 47: Hình ảnh trong kí ức

Tác giả: chanhchua310

Trong ảnh là cậu thiếu niên cầm trong tay một hộp xoài lắc, hướng về phía ống kính mà đưa tới. Đó là lần Quang Đăng vừa khỏi ốm, nhìn người ta ăn xoài mà thèm nhỏ dãi. Quang Bảo cũng nhìn thấy, còn trêu cậu giống Merci nhà bác Dũng, ai ăn cũng nhìn theo đòi ăn nên giờ nó béo như lợn. Quang Đăng tức giận xị mặt, không nói chuyện với anh nữa.

Thế mà giữa giờ, Quang Bảo lén lút chạy xuống căn tin trường học mua cho Quang Đăng một hộp xoài. Quang Đăng buồn cười nên lấy điện thoại ra bắt Quang Bảo tạo hình rồi chụp lại.

Tiếp theo là ảnh hai người đang ngồi trên kè bảo vệ bờ biển, gió nhẹ thổi làm tóc hai người bay bay. Lúc này là cả khu đô thị hẹn nhau đi biển chơi, vừa đến nơi nên người lớn ở khách sạn nghỉ ngơi, bọn nhóc hiếu động đã chạy ra biển ngắm sóng.

Xuân Khánh tình cờ chụp được tấm ảnh này, hai người đang nói chuyện gì đó, ánh mắt Quang Bảo rất chăm chú nhìn cậu, khoé miệng còn vương nụ cười. Sau khi tấm ảnh này được gửi vào nhóm, hai người bị trêu chọc một khoảng thời gian.

Quang Bảo và cậu thống nhất không thèm phản ứng mấy người đó, cứ để họ nói đủ rồi thôi. Có điều, không biết phía Quang Bảo như thế nào, chứ Quang Đăng đã âm thầm lưu giữ làm kỉ niệm.

Một cái ảnh khác, hai người trong ảnh đang cùng nhau thổi nến của bánh sinh nhật, phía sau là một cây thông giáng sinh lấp lánh đèn. Đó là hôm sinh nhật 17 tuổi của Quang Bảo, 24 tháng 12. Hai người mặc áo giống nhau, đi đôi giày giống nhau, mắt cười nhìn nhau, khác ở chỗ Quang Đăng có cái răng khểnh giống bố Duy Mạnh.

Quang Đăng còn nhớ, buổi sáng hôm đó, vì chọn áo màu gì hai người đã tranh chấp một lúc. Cậu thấy sinh nhật nên mặc áo sáng màu, Quang Bảo lại thích áo màu tối ra vẻ trưởng thành. Nói qua nói lại, anh trêu cậu chọn màu như trẻ con. Quang Đăng tức giận bỏ ra khỏi phòng, đi tìm thức ăn. Lúc quay trở về phòng, trên giường đã bày ra một đôi áo.

“Trên nền áo trắng điểm xuyến chút đen. Hài lòng chưa?” Quang Bảo hất cằm cười hỏi.

Quang Đăng nhìn hình con gấu vung một đống tiền mà buồn cười, “Hài lòng rồi, thế tối nay mặc áo này đi. Giày trắng luôn nhé?”

Quang Bảo tất nhiên là gật đầu.

Tấm ảnh tiếp theo là Quang Đăng chụp lén Quang Bảo. Trong hình, Quang Bảo đang rất chăm chú bên một đống giấy tờ lộn xộn.

Quang Đăng còn nhớ, lúc này là vào tháng ba, còn cách kì thi đại học hai tháng, Quang Bảo đang ngồi kiểm kê lại đống tiền dành dụm được của anh.

“Sao tự nhiên lôi tiền ra đếm vậy?” Quang Đăng lúc ấy chụp lén xong thì sáp lại chỗ Quang Bảo hỏi thăm.

Quang Bảo lừ mắt nhìn cậu, “Phải kiểm tra xem đủ tiền mua xe không.”

“Vậy đủ không?” Quang Đăng chống cằm ngó vào sổ tiết kiệm, “Quào, nhiều dữ, không ngờ bạn thân của tao lại giàu vậy luôn.”

Quang Bảo cười vui vẻ vì được khen, “Chuyện, công sức tao đi cày cho bố tao từ năm lớp mười mà lị.”

Quang Đăng giơ ngón cái, “Tiểu đại gia!”

“Nói thế nhưng vẫn không đủ.” Quang Bảo hơi cau mày, “Cái xe mày thích mắc quá, tao đi làm thêm mấy năm nữa gộp chung với tiền tiêu vặt bác Dũng, bác Chinh cho nữa thì chắc mới đủ để mua.”

Quang Đăng giật mình, tròn mắt, “Mày định mua Lexus á?! Chiếc đó mắc lắm, mày sao đủ tiền mà mua, đổi chiếc khác đi, Innova cũng được mà.”

Quang Bảo lắc đầu, “Đã hứa với mày là tao sẽ mua thì phải thực hiện chứ! Chắc phải giở chiêu làm mè nheo với hai bố và hai bác.”

“Thôi, để tiền đó sau này có việc cần mà dùng, mày đừng chiều theo ý tao.” Quang Đăng cố gắng ngăn cản.

Quang Bảo cười vươn tay xoa đầu cậu, “Tao lo được, yên tâm. Kiểu gì tao cũng mua chiếc mày thích, đến lúc đấy tao với mày cùng đi du lịch.”

Quang Đăng cắn nhẹ môi, “Nhưng mà…”

“Nhưng gì nữa, mua theo ý mày nhưng tài sản là của tao, mày có tranh được đâu, nghĩ nhiều quá trời.” Quang Bảo nói xong lại cúi đầu tính toán.

“Biết thế tao học mày tiết kiệm, bây giờ có một ít góp chung với mày.” Quang Đăng hối hận vì nghĩ không xa như thằng bạn, càng hối hận hơn khi đã thật thà nói về chuyện chiếc xe yêu thích.

Quang Bảo phì cười, “Tiền tiêu vặt của mày còn không đủ để xài, tiết kiệm kiểu gì?”

“Thì…”

Quang Bảo không muốn tranh cãi thêm, đổi luôn đề tài, “Bảo mày đi học lái xe mà cũng lười ra, không chịu đi, tháng sau tao xin bác Triều làm hồ sơ cho tao lấy bằng lái xe sớm. Mày mà biết lái tao xin luôn một thể, làm giấy tờ một lượt cho tiện.”

Quang Đăng cười hì hì lết tới gần Quang Bảo, nịnh bợ, “Mày biết lái là đủ rồi mà, tao cam phận làm người được chở thôi. Tao tin tưởng mày sẽ đưa tao đi đến nơi về đến chốn.”

Quang Bảo xuỳ một tiếng xua đuổi, “Tránh ra, tránh ra… mày lúc nào cũng nói vậy. Để rồi tao coi mày còn dựa dẫm tao được bao lâu!”

Quang Đăng nhớ đến câu kia mà tự cười nhạo, mới nói đầu năm, cuối năm đã ứng nghiệm.

Mỗi lần kéo tới một tấm ảnh khác thì Quang Đăng phải ngừng một lúc lâu để nhớ lại kỉ niệm cũ. Giờ đây cũng chỉ còn là những kỉ niệm mà thôi.

***

Văn Đại ăn cơm trưa cùng Thành Chung và Thành Nam trong phòng bệnh viện. Bữa cơm đoàn viên bất đắc dĩ trong hoàn cảnh éo le.

“Khi nào con về lại bên đó?” Thành Chung quan tâm hỏi han con trai.

“Con đặt vé vào cuối tuần sau. Con không xin nghỉ được nhiều hơn nữa, sắp cuối kì rồi. Đợi con thi xong con sẽ về với bố. Chắc đầu tháng 12 đấy, bố chờ con nhé!” Thành Nam đáp, tiện tay gắp cho Thành Chung đũa rau xanh.

“Bố không sao, con cứ sang lại bên kia tập trung học, rảnh thì lại về với bố.” Thành Chung áy náy nói với con trai.

“Đầu tháng 12 là con được nghỉ hè, đến giữa tháng 2 mới nhập học lại, bố không phải lo ảnh hưởng đến việc học của con đâu.”

“Sao mấy năm trước không thấy con nhắc tới?” Văn Đại cũng hỏi.

“Bố không cho con về còn gì?” Thành Nam bĩu môi, “Với cả năm nào con được nghỉ thì bố em yêu đều sang, con về làm gì nữa.”

Văn Đại chợt nhớ hằng năm cứ gần giáng sinh là Thành Chung lại bay sang Úc, qua tết dương lịch mới về.

“Bố em yêu thấy không, bố anh yêu thật sự xem con là con lụm ngoài gốc cây, có quan tâm gì đâu.” Thành Nam được dịp nên đục nước béo cò, “Tâm trí người đàn ông này không dành cho gia đình, con thấy bố em yêu bỏ bố anh yêu đi.”

Văn Đại lừ mắt, “Lâu quá không bị bố dạy dỗ nên cái miệng đã đi chơi xa đúng không?”

Thành Nam rụt cổ, “Con nói đúng mà…” Rồi cậu nhóc quay sang Thành Chung mách, “Đấy, bố thấy chưa, nói hai ba câu là lại đe doạ con. Bố anh yêu không tốt tí nào!”

Thành Chung cười cười hoà giải, “Hai bố con cứ gần nhau là lại khắc khẩu. Lo ăn cơm đi, đồ ăn nguội hết cả rồi kìa. Còn anh nữa, không phải chiều bay về Thanh Hoá sao, ăn nhanh lên còn đi.”

Thành Nam nghe thế thì nhảy dựng, “Cái gì cơ?! Bố anh yêu về lại Thanh Hoá á?”

Thành Chung điềm tĩnh gật đầu, “Ừ.”

“Bố!” Thành Nam buông bát cơm trong tay xuống, “Từ nãy tới giờ con cố không hỏi vì thấy hai người có vẻ hoà giải rồi. Nhưng chuyện này là sao vậy bố? Bố anh yêu đã nói gì khiến bố mềm lòng nên tha thứ đúng không? Bố đừng tin bố anh yêu, đừng tha thứ cho bố anh yêu!”

Thành Chung vẫn gắp thức ăn bỏ vào miệng, không đáp lời.

Văn Đại cau mày, “Con làm rộn cái gì? Bố về Thanh Hoá để lo chuyện của công ty, không như con nghĩ đâu.”

Thành Nam tất nhiên không tin tưởng Văn Đại, “Bố đừng hòng lừa con. Nếu bố đi thì cứ đi đi, nhưng đừng làm bố em yêu hi vọng, bố sống có một chút lương tâm đi ạ!”

“Nam!” Thành Chung gằn giọng, “Công ty bề bộn nhiều việc, bố con về đấy giải quyết thôi, khi nào xong anh ấy sẽ quay lại. Bố con hứa với bố rồi, mà anh ấy đã hứa thì sẽ thực hiện.”

Thành Nam tức đến đỏ mắt, vỗ bàn đứng dậy, “Bố thật mù quáng! Bố anh yêu quay lại thì sao? Tay trái ôm nhân tình, tay phải nắm tay bố, bố cam lòng hả?!”

Thành Chung liếc nhìn Văn Đại, “Bố tin anh ấy sẽ không làm như vậy.”

“Bố!” Thành Nam la lên.

“Con ăn tiếp không? Không ăn thì ra ngoài, đừng ở đây la hét nữa, để yên cho bố Chung ăn cơm còn uống thuốc.” Văn Đại lạnh giọng.

“Con không ăn nữa!” Thành Nam tức giận xô cửa bỏ đi.

Văn Đại thở dài, “Em đừng nghĩ nhiều…”

Thành Chung lắc đầu, “Em hiểu ý của Nam, thật ra em cũng biết em mù quáng, hi vọng anh đừng lừa em. Còn Nam vẫn bốc đồng, nói chuyện suy nghĩ chưa thấu đáo, cứ kệ cho nó bình tĩnh là được, anh đừng mắng nó.”

“Anh biết mà, nhưng thấy con nó bênh vực em như vậy anh rất vui. Nhìn là biết sau này nó sẽ rất hiếu thuận với em.” Văn Đại nhẹ giọng nói.

Thành Chung cũng thấy như vậy, dù không thật sự cùng huyết thống nhưng có được một đứa con như Thành Nam thì cậu rất ấm lòng.

Thành Nam bỏ ra ngoài ngồi, một bộ dạng cáu gắt. Thành Long đi đến đẩy vai cậu nhóc.

“Sao thế?”

Thành Nam liếc mắt nhìn ông chú rồi làm thinh.

“Trông cái mặt có chán đời không? Làm sao? Nói chú nghe nào.” Thành Long lại đẩy Thành Nam lần nữa.

“Bố anh yêu lại dụ dỗ, lừa gạt bố em yêu, sao trên đời này lại có người nhẹ dạ, mềm lòng như bố em yêu vậy nhỉ?” Thành Nam ấm ức nói, “Cháu tức mà cháu không nói được gì luôn á!”

Thành Lòng xoa cằm, cười cười, “Cái miệng của ông Đại cũng có ích quá chứ, chuyện tưởng đi tong rồi không ngờ vẫn vớt lại được.”

“Chú còn cười!” Thành Nam gắt lên.

“Không cười thì chẳng nhẽ chú khóc cho mày xem à?” Thành Long cà lơ phất phơ đáp.

“Chú cũng chẳng có gì tốt đẹp hơn bố anh yêu. Chú đến đây làm gì?” Thành Nam hỏi thẳng.

Thành Long nhún vai, “Chơi thôi.”

Thành Nam dùng con mắt nhìn đồ hâm mà nhìn ông chú họ, “Chú thật rảnh rỗi.”

Thành Long cười híp mắt, “Chú rảnh nên mới ngồi đây với mày.”

Thành Nam cảm thấy cuộc nói chuyện dần trở nên không có ý nghĩa, chán không buồn nói nữa.

Thành Long lại đẩy vai Thành Nam, “Sao không nói gì nữa?”

Thành Nam quay đầu đi, mặc kệ ông chú dở hơi, mở điện thoại ra cập nhật thông tin. Có vài bạn bên Úc nhắn tin hỏi thăm, nhóm các chú các bác thì động viên cậu, nhóm anh em khu đô thị cũng hoạt động tích cực.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s