Love Someone

Love Someone – Chương 46


Chương 46: “Tao thật sự ghét mày!”

Tác giả: chanhchua310

“Mấy đứa ở lại ăn cơm trưa, chú gọi người mang đồ ăn đến.” Văn Đại nói với bọn nhóc.

Thành Nam hừ mũi, quay đầu đi.

Quang Bảo cười lễ phép, “Thôi ạ, cháu có hẹn với bạn đi ăn trưa rồi, để khi khác nha bác.”

Văn Đại cũng không ép buộc, nói với Quang Bảo, “Được rồi, khi bác Chung xuất viện, đến lúc đó bác lại mời cơm.”

“Được ạ, cháu nhất đi sẽ ăn cơm của bác.” Quang Bảo đáp, rồi đứng dậy, “Đến giờ rồi, cháu phải đi đây, bác Chung giữ gìn sức khoẻ, khi nào rảnh cháu sẽ đến thăm, bác không được đuổi cháu đi đâu nhé.”

Thành Chung bị chọc cho cười ra tiếng, “Cái thằng này, ai dám đuổi cháu, luôn mở rộng cửa đón vào, cháu cứ yên tâm.”

Hai người đùa giỡn một lúc, Quang Bảo chính thức xin phép đi về. Quang Đăng ở lại một mình cũng ngại, với cả Thành Chung đã hiểu lầm hai người đi cùng nhau. Cho nên Quang Đăng cũng xin phép đi về luôn.

Lúc Quang Đăng đi ra cửa thì Quang Bảo đã sải bước đến gần khúc ngoặc, cậu vội chạy bước nhỏ đuổi theo anh. Đây là khu nội trú của bệnh viện, lại còn là khu cao cấp nên trên hành lang cũng vắng người, bước chân của Quang Đăng nện trên nền gạch vang ra tiếng động, vọng đến tai người đi đằng trước. Quang Bảo chợt dừng lại, Quang Đăng cũng chậm nhịp dừng lại theo.

“Mày theo tao làm gì?”

Quang Đăng ấp a ấp úng, một lát sau nhẹ giọng trả lời, “Tao… tao đi về, đường về cũng chỉ có một, tao không có đi theo mày.” Nói xong thì Quang Đăng chỉ muốn tự vả vào miệng, thế quái nào lại trả lời như vậy.

Quang Bảo nhẹ co ngón tay thành nắm đấm, rồi buông, tiếp tục đi về phía trước.

Vào thang máy, Quang Bảo ấn nút xuống tầng hầm, Quang Đăng lại không nhúc nhích. Anh liếc nhìn cậu, trong mắt hiện lên nghi vấn, trong đầu tự hỏi: Quang Đăng vẫn chưa biết lái xe, xuống hầm xe để làm gì?

Thang máy nhanh chóng chuyển từ tầng cao xuống hầm đỗ xe. Quang Bảo đứng im chờ Quang Đăng đi ra trước. Cậu lại vẫn đứng đó không nâng bước chân. Thang máy cứ thế kêu lên tít tít, chuẩn bị đóng cửa lại di chuyển lên tầng có người bấm nút gọi.

Quang Bảo nhanh tay đè nút mở cửa của thang máy, giọng trầm xuống, “Sao không đi ra?”

“Tao…” Quang Đăng không đáp được.

Quang Bảo hừ mũi, “Mày còn nói là không đi theo tao?”

Quang Đăng cúi đầu, đuối lí. Cậu thật sự là đi theo Quang Bảo. Quang Đăng chỉ định đi theo phía sau xem Quang Bảo lấy xe rời đi thì mình cũng gọi tắc xi đến đón.

Quang Bảo thấy mình giữ thang máy lâu cũng không tốt, cản trở bệnh nhân, nhỡ có người cần di chuyển gấp thì thành ra bản thân hại người nên quyết định bước ra ngoài trước. Anh đánh mắt cho Quang Đăng bước ra cùng.

“Nói đi, mày theo tao làm gì?”

Quang Đăng bấu vạt áo, phập phồng nói, “Chuyện thi đại học… cho tao xin lỗi, mày đừng giận tao nữa mà.”

Quang Bảo cười nhếch môi, “Mày có biết tao giận mày vì lí do gì không?”

“Là do tao phản bội lòng tin của mày. Tao biết tao sai rồi, tao thật sự không nghĩ mày sẽ giận như vậy. Bình thường tao có lừa mày thì mày cũng chỉ cười bỏ qua, cho nên…”

“Cho nên mày nghĩ chuyện lần này cũng vậy?” Quang Bảo nhướng mày, “Đăng, tao với mày ở bên nhau bao nhiêu lâu rồi? Là từ khi chúng ta còn đang bú sữa bình, chưa biết nói! Vậy mà vì Uyên, mày nhẫn tâm lừa tao! Bình thường tao bị lừa đều là những chuyện cỏn con vụn vặt, chả nhẽ tao phải phát rồ phát dại lên hay sao? Còn lần này, mày lừa tao là chuyện về tương lai, là tương lai của tao với mày đó! Chuyện nào lớn hơn chuyện này nữa hả Đăng?”

Quang Đăng rũ mắt, sau bao nhiêu ngày bị lạnh nhạt, cậu cũng biết sai lầm của cậu khó mà biện giải nổi.

“Mày yêu ai là chuyện của mày, tao biết tao không có quyền xen vào. Nếu từ đầu mày dứt khoát nói với tao một câu, tao sẽ không làm phiền mày như vậy.” Quang Bảo ngửa mặt lên nhìn trần nhà, đè nén kích động trong người, “Tao và mày bên nhau lâu như vậy, mày lại không hiểu tao, mà tao cũng chẳng hiểu mày. Chung quy thì tao cũng sai, vì tao quá tin mày nên khi chuyện vỡ lẽ, tao mới tổn thương như thế.”

“Bảo, tao và Uyên thật sự không như mày nghĩ đâu. Thật ra tao chỉ gợi ý trường cho Uyên thôi, không ngờ bả lại quyết định học. Tao cũng bất ngờ khi biết tin. Mày tin tao một lần này nữa thôi…” Quang Đăng níu tay Quang Bảo cầu xin, “Mày coi như tao là con nít chưa hiểu chuyện, bỏ qua đi Bảo. Mày cũng nói chúng ta ở bên nhau lâu như thế, chẳng nhẽ không có tao mày không thấy thiếu thiếu sao? Mày cho tao một cơ hội sửa sai đi Bảo! Bảo…”

Quang Bảo nhìn tay bị níu chặt, Quang Đăng trước mắt gần như muốn khóc. Anh cứng rắn gạt tay Quang Đăng ra, gằn giọng: “Mày nghĩ tao còn tin mày được nữa à?”

Quang Đăng rũ hai tay xuống, cậu như mất đi hết sức sống.

“Đăng, tao sẽ tha thứ cho mày…”

Ánh mắt Quang Đăng nhìn anh bừng sáng.

“…nhưng không phải hôm nay.”

Quang Đăng lùi một bước, suy sụp ngồi thụp xuống, dùng hai tay che mặt.

Quang Bảo thấy Quang Đăng như thế hơi không đành lòng, cúi người, vươn tay định chạm tóc Quang Đăng, nhưng cuối cùng vẫn là rụt tay về, nắm thật chặt.

“Lúc tao biết tin, mày có biết cảm giác của tao lúc đó như thế nào không? Cảm giác như bị người ta tát cho tỉnh ra ấy. Tao đã từng mơ chúng ta vẫn có thể đi cùng nhau hết quãng thời gian đại học này, dù không chung ngành, chung lớp nhưng vẫn có thể chung trường. Mỗi ngày vẫn có thể cùng đi học, thỉnh thoảng nghỉ giữa buổi vẫn có thể hú nhau đi ăn vặt như những gì chúng ta đã từng.”

Quang Bảo quay người chỉ chiếc xe ở cách đó không xa lắm, hỏi Quang Đăng, “Mày thấy xe chưa? Là chiếc mày thích nhất, do tự mày chọn, tao hứa là sẽ mua nó sau khi tốt nghiệp cấp ba, mày còn nhớ không? Ai cũng bảo tao mới tí tuổi mà tham tiền, suốt ngày chạy đi môi giới kiếm tiền hoa hồng, lại năn nỉ xin xỏ bác với bố, người ta đâu có biết tao cố gắng như vậy mới đủ tiền mua xe mày thích. À, mày cũng đâu có hiểu được. Ha ha…” Quang Bảo cười khan.

Quang Đăng che miệng, nhỏ giọng khóc.

“Bây giờ mày khóc để làm gì? Chuyện cũng đã rồi.” Quang Bảo đứng thẳng người, uể oải nói, “Tao thật giận mày, cũng tức mày có chuyện mà giấu tao. Bảo tao tha thứ mày bây giờ, tao không làm được. Để quay lại tụ tập với mọi người, có thể gặp mày, tao đã phải cố gắng tự làm công tác tư tưởng cho bản thân. Đây là giới hạn cuối cùng tao có thể làm vào lúc này.”

Quang Bảo quay đi, hướng về phía xe của mình, bỏ lại một câu cuối cùng, như đâm thủng màng nhĩ của Quang Đăng, “Hiện tại, tao thật sự ghét mày!”

Quang Bảo trở về ngồi trong xe, tay siết chặt vô lăng, khớp tay kêu răng rắc. Hình ảnh Quang Đăng đang ngồi thu lu ở phía xa ánh vào trong mắt, một tia nhoi nhói hiện lên làm Quang Bảo ảo não.

“Chết tiệt!”

Quang Đăng ngồi đó cũng phải nửa tiếng, hai chân đều tê hết cả mới chống tường đứng lên, cà nhắc mà bước thêm vài bước đến chỗ chờ thang máy. Mặt cậu tái nhợt, áo thun mặc trên người vì bị đè ép nên có nếp gấp.

Đợi Quang Đăng khuất sau cánh cửa thang máy, Quang Bảo mới đạp ga chạy thẳng lên trước cổng bệnh viện. Ánh mặt trời giữa trưa khá chói mắt, người đến người đi không dừng lại giây nào. Phía sảnh bệnh viện hiện lên bóng người quen thuộc, Quang Bảo thầm thở phào một hơi.

Quang Đăng vẫy tay bắt một chiếc tắc xi đang chạy đến, nhanh chóng mở cửa xe leo vào. Quang Bảo chạy theo một đường từ bệnh viện về đến cổng khu đô thị mới dừng lại. Quang Đăng về nhà an toàn nên Quang Bảo cũng yên tâm mà đánh bánh lái quay về trung tâm thành phố.

Quang Đăng xuống khỏi xe tắc xi, tâm trạng xấu xí thanh toán xong tiền xe thì đi thẳng vào nhà, rồi bò luôn vào phòng, không muốn gặp ai. Câu ‘tao ghét mày’ cứ văng vẳng trong đầu không dừng lại. Quang Bảo trách cậu không sai câu nào, vì thế nên khi anh nói cậu không trả lời được.

Giai đoạn từ đầu năm lớp mười đến trước khi cậu nhận ra tình cảm của bản thân, Quang Bảo và Quang Đăng như hình với bóng. Sau đó thì Quang Đăng bắt đầu trốn tránh Quang Bảo. Cậu trốn tránh bởi vì sợ. Không phải vì yêu đồng giới mà cậu sinh ra cảm giác bài xích, xung quanh Quang Đăng đâu có thiếu mấy bác, mấy chú. Bố Quang Hải và bố Duy Mạnh cũng không hề cấm cản. Bạn bè thân thiết cũng sẽ không chê cười nếu người yêu của cậu là đồng giới. Chuyện Quang Đăng lo sợ chính là thái độ của Quang Bảo.

Một bước sai lầm, một đường lạc lối.

Đáng ra thì người hiểu Quang Bảo nhất phải là cậu mới đúng, thế mà cuối cùng người tổn thương anh lại là cậu, mà Quang Đăng cũng tự tổn thương chính bản thân mình. Đến bây giờ, hối hận cũng đã muộn. Lần đầu tiên trong suốt 18 năm qua, Quang Bảo nói nặng lời với Quang Đăng như thế. ‘Tao thật sự ghét mày’, mỗi lần nhớ đến đầu óc lại tê dại.

Quang Bảo nói mỗi lần gặp cậu, anh đều phải tự làm công tác tư tưởng cho bản thân. Nếu như thế thì sau này Quang Đăng sao dám xuất hiện nữa, đối phương cũng chẳng muốn gặp cậu. Đến cơ hội thỉnh thoảng mới được nhìn mặt cũng bị bóp chết không còn gì. Quang Bảo đã chuyển ra khỏi khu đô thị, không gặp mặt, không liên lạc thì biết đến bao giờ Quang Bảo mới nguôi giận. Chỉ mới nghĩ thôi hai hàng nước mắt của cậu đã muốn trào ra.

Quang Đăng chùi nước bên khoé mắt, sụt sịt mũi mở máy tính, tìm một thư mục chứa toàn ảnh chụp giữa cậu và Quang Bảo. Quang Đăng lật mở từng tấm, từng tấm, nhớ lại khoảng thời gian vui vẻ lúc trước. Quang Bảo rất thích đùa giỡn, hay trêu ghẹo cậu, nhưng cũng rất chiều theo ý cậu, nên nhiều lúc Quang Đăng cho rằng mọi chuyện là đương nhiên.

Mà thật ra lần thi đại học này, cậu nghĩ đơn giản là Quang Bảo sẽ chiều theo cậu nên chẳng có gì nghiêm trọng xảy ra. Có ai ngờ được… dường như Quang Đăng đã chạm đến giới hạn của Quang Bảo. Và không ai có thể cứ mãi mãi cho mà không hề được nhận lại.

——

Chung tin Đại nhưng Bảo hông thèm tin Đăng đâu =)))

Này coi như tuyệt giao luôn rồi nhờ 🙈

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s