Crush On You

Crush On You – Chương 71


Chương 71: Chỉ nhận nuôi chó

Tác giả: chanhchua310

(Gộp Part 156 và 157)

“Hải dạo này sao rồi nhỉ? Không nghe tin tức gì cả…” Đức Chinh chống cằm chờ cơm lẩm bẩm.

Văn Hậu ngồi đối diện Đức Chinh giật thót một cái, nhưng cậu lựa chọn im lặng, liếc nhìn Tiến Dụng đang đứng trong bếp. Cùng lúc ấy như có giác quan thứ sáu, anh quay lại nhìn cậu cười, nháy mắt một cái. Văn Hậu ôm mặt quay đi, nhỏ giọng, “Nhìn gì mà nhìn.”

“Dũngggg…” Đức Chinh dài giọng gọi.

Tiến Dũng thả khoai tây vào nồi rồi nhún vai, “Mày không biết thì làm sao tao biết được?”

Hôm nay Tiến Dũng xung phong trổ tài nấu ăn, chiêu đãi cả nhà, Tiến Dụng được cử đi làm phụ bếp, còn Đức Chinh và Văn Hậu âm điểm bếp núc được mời ra ngoài chờ cơm.

“Tao nhắn tin cho nó mà nó không thèm trả lời tao, chắc vẫn còn giận lắm.” Đức Chinh kể lể, “Đáng nhẽ ra hôm đó phải giữ nó lại, nó nói đi quay cái củ cải gì đó mà cũng tin.”

“Khi nào Hải hết giận thì nó về thôi, mày đừng lo quá.” Tiến Dũng lên tiếng an ủi.

“Dụng! Hậu! Hai đứa mày có liên lạc được với nó không?” Đức Chinh gọi tên hai thằng hỏi.

Văn Hậu cười ngô nghê lắc đầu, “Em không.”

“Nhìn mày cười tao thấy gian quá.” Đức Chinh xoa cằm nhìn Văn Hậu, “Bình thường có cười thế này quái đâu.”

“Mày nghĩ nhiều, Hậu lúc nào chẳng cười như thế.” Tiến Dụng xen vào.

“Mày lại bênh nó, dạo này hai đứa mày làm sao ấy nhờ, hôm trước còn không thèm nhìn nhau cơ mà?” Đức Chinh càng nghĩ càng tò mò, “Hậu, nói anh nghe xem mày với thằng Dụng làm sao vậy?”

Văn Hậu vẫn giữ nguyên nụ cười đó đáp, “Bọn em có làm sao đâu, Dụng nhỉ?”

“Ờ.” Tiến Dụng không ngần ngại gật đầu, đồng thời quay sang đáp trả Đức Chinh, “Tao thấy mày càng ngày càng nhiều chuyện soi mói rồi đấy.”

“Tao quan tâm hai thằng mày thôi, vậy mà lo sói mói á?” Đức Chinh buồn bực, có lòng tốt mà gặp thằng bạn không biết điều.

Tiến Dụng bĩu môi, “Quan tâm quá, ngày nào mày với anh A Nòi cũng kéo nhau đi từ sớm tới tốt mịt mới về, giờ còn giở giọng quan tâm.”

“Thôi được rồi, đấu khẩu mãi không chán sao? Em đi lấy bát đũa ra đi, sắp xong rồi này.” Tiến Dũng lên tiếng xoa dịu không khí, “Hậu, mày đi nhấc cơm đi.”

“Thôi Hậu đi lấy bát, em đi nhấc cơm, để nó nhấc em chả yên tâm tí nào.” Tiến Dụng nghe xong thì tranh việc.

Đức Chinh chép miệng, “Lại nữa… lại nữa…”

“Còn mày đứng lên bê giúp ông anh tao, ngồi chờ cơm không được tích sự gì.” Tiến Dụng đi ngang qua Đức Chinh nhân tiện đá nhẹ một cái.

“Thế thằng Hậu nó khác gì tao?” Đức Chinh phồng mang trợn má, “Tao cứ ngồi đây đấy mày làm gì được tao nào?”

“Thôi… thôi… để tao làm, mấy thằng mày cứ ngồi yên vị ở đó, tao làm tất cho chúng mày vui.” Tiến Dũng lại lần nữa phải xoa dịu không khí, cảm giác đứng giữa thật sự không tốt chút nào.

“Các anh có nghe chuyện của anh Tuấn chưa?” Để lãng quên vấn đề của Quang Hải, Văn Hậu quyết định đánh lạc hướng Đức Chinh bằng vấn đề của Ngọc Tuấn.

“Sáng nay anh mới gặp ông Hoàng đây, về rồi, sao thính thế nhờ, vừa mới xuất hiện tình địch đã thấy ông ấy có mặt?” Đức Chinh vẫn là đứng dậy giúp Tiến Dũng dọn cơm.

“Chắc có người mật báo cho đấy.” Tiến Dụng bê nồi cơm đặt lên bàn.

“Đã ai gặp cậu nhóc quản lí ấy chưa?” Tiến Dũng hỏi ba người.

Văn Hậu giơ tay, “Em gặp rồi, hôm trước em ra mua ít thứ thì gặp. Cũng xinh trai phết đấy, không đùa được đâu.”

“Bảo sao ông Hoàng không về gấp.” Tiến Dụng kéo ghế ngồi xuống bàn ăn, “Hai ông ấy vẫn chưa chính thức mà nhỉ?”

“Vẫn chưa, Dụng xới em bát cơm.” Văn Hậu đưa bát cho Tiến Dụng, mồm ngập đũa lép nhép, “Nghĩ ũng ội cho ông oàng.”

“Bỏ cái đũa ra rồi nói.” Đức Chinh vươn đũa gõ cái cộp làm rơi đũa từ mồm Văn Hậu xuống. “Mày nói mà anh chẳng nghe được gì.”

Văn Hậu xị mặt, vươn tay kéo hai má Đức Chinh trả thù chuyện Đức Chinh đánh làm cậu rơi đũa, “Đừng có thấy em hiền mà ăn hiếp em.”

“Uông anh ày aaaaaa.” Đức Chinh la oai oái vùng vẫy.

“Em không buông.”

“Uông aaaa.”

Cuối cùng vẫn phải nhờ sự hỗ trợ bên ngoài cuộc chiến mới chấm dứt. Một bên Tiến Dụng kéo Văn Hậu, một bên Tiến Dũng giữ Đức Chinh. Bữa cơm hỗn loạn sau một hồi lời qua tiếng lại cũng được bắt đầu.

“Chuyện của ông Huy thế nào rồi?” Tiến Dũng lên tiếng sau năm phút bàn ăn im lặng, sự yên tĩnh này khiến anh cảm thấy không quen tí nào.

“Phượng kể là hôm qua ông Trường với ông Huy suýt đánh nhau, cơ mà kết thúc là đã chính thức bên nhau rồi.” Đức Chinh như được mở khoá, lại tiếp tục nói, “Phượng nói, trong chuyện của nhà đó, Đức Anh mới là người đáng thương nhất.”

Văn Hậu nghe được, tò mò hỏi, “Sao lại vậy ạ?”

“Đó là một câu chuyện dài.” Đức Chinh cười tủm tỉm thả một câu.

Văn Hậu xị mặt, Tiến Dụng vội nói, “Dài ngắn gì thì kể ra, cứ lấp la lấp lửng.”

“Tao thích thế.” Đức Chinh nhún vai, vươn đũa gắp thức ăn, giữa đường bị Văn Hậu cướp mất.

“Hôm nay mày quyết tâm chống đối anh đấy à?” Đức Chinh buông đũa vỗ bàn.

“Em đâu có.” Miệng thì nói vậy nhưng Văn Hậu lại cười tươi roi rói đầy vui vẻ.

“Có Hải ở đây thì mày biết tay anh!” Đức Chinh lườm lườm rồi cầm lại đũa tiếp tục ăn cơm, bên kia Văn Hậu lại nhột thêm một lần, nhanh miệng đổi chủ đề, “Chuyện nhà anh Trường như nào thì anh nói luôn đi, vòng vo mãi.”

“Ông Trường nói sẽ trả Đức Anh về trung tâm xã hội, thật ra cũng chỉ lừa ông Huy thôi vì trước đó ông Trường có thoả thuận với thằng bé rồi. Nhưng mà nói như thế không quá đáng à?” Đức Chinh bĩu môi, “Thiếu gì cách để lừa ông Huy chứ.”

“Thế luôn à?” Tiến Dụng lắc đầu, “Ông Trường làm vậy là sai rồi.”

“Chứ gì nữa, ai lại đi nói thế với trẻ con bao giờ.” Đức Chinh bĩu môi, rồi lại hí hửng “Nên là sau này có nhận nuôi, tao nghĩ tao với thằng Dũng chỉ nhận nuôi chó, có cãi nhau cũng khoẻ, không phải dỗ trẻ con.”

“Mày bảo mày ghét chó cơ mà?” Tiến Dụng có hơi lo lắng cho tình hình tương lai chú chó được nhận nuôi.

Đức Chinh lắc lư, “Giờ tao thích rồi, không được à?”

Tiến Dụng miễn cưỡng gật đầu, “Tuỳ mày, tao với Hậu sao cũng được.”

Văn Hậu nói thêm, “Nhưng phải tự nuôi, em không rỗi chăm hộ đâu.”

***

Cùng thời điểm đó, tại nhà anh thẩm phán, bàn ăn ấm cúng được diễn ra, Trần Kiệt cùng Đức Anh ngồi ngay ngắn chờ người lớn hô bắt đầu là có thể ăn. Nhưng mà người lớn không như thế, họ còn bận luyên thuyên những câu chuyện trên trời dưới đất xa xôi.

“Hai bác vào đây chơi đã đi được đến đâu chưa?” Đình Trọng lễ phép hỏi bố mẹ Xuân Trường.

“Hai bác mới đi vài nơi thôi, do Trường bận quá mà hai bác cũng phải trông Đức Anh nên không có thời gian nhiều.” Bố Xuân Trường vui vẻ trả lời.

“Cũng phải ạ, làm cho cơ quan nhà nước đều thế cả. Anh Dũng nhà cháu cũng chẳng có thời gian mấy, lúc nào muốn nghỉ phải xin nghỉ phép thì mới có thời gian rỗi. Cơ mà anh Dũng rỗi thì bố cháu lại không rỗi. Khổ lắm bác ạ.” Đình Trọng luyên thuyên trút nỗi lòng.

Tay Tiến Dũng ở dưới bàn túm lấy tay Đình Trọng nắm chặt, “Hai bác ở đây bao lâu nữa ạ?”

“Hơn một tháng nữa, hai bác cũng xin nghỉ phép, chứ công việc không cho phép vắng mặt lâu đến thế.” Bố Xuân Trường cảm thán, “May mà vào được đây thấy cuộc sống của thằng Trường, lại thêm cả Đức Anh và Đức Huy, hai ông bà già này đã thấy thoả nguyện.”

“Bác đừng nói thế…”

Đức Huy đang nói thì mẹ Xuân Trường cắt lời, “Lúc trưa mẹ đã bảo thế nào, sao giờ lại gọi bác?”

Đức Huy gãi đầu cười ngượng ngùng, “Con quen mồm. Sau này bố mẹ cứ yên tâm, tết hay hè là con sẽ dẫn Trường và Cò về thăm hai người.”

Bên kia mọi người đang nói chuyện, còn Xuân Trường thì liếc mắt nhìn hai cu cậu ngáp ngắn ngáp dài bật cười, “Bố mẹ ăn đi, để các cháu nó còn ăn nữa chứ, trễ lắm rồi.”

“À ừ, xem cháu tôi, đói mà không bảo bà, cứ ngồi im thin thít thế kia.”

Bữa ăn bắt đầu trong không khí ấm áp, nói chuyện nhà, nói chuyện quá khứ, tuyệt nhiên không nhắc gì đến công việc.

Trần Kiệt nghiêng đầu thì thầm với Đức Anh, “Cò, tí ăn xong mình đi xem phim hoạt hình đi.”

Đức Anh gật đầu, “Vâng ạ.”

Trần Kiệt xúc một miếng thịt từ trong bát sang cho Đức Anh, “Bố anh hay nhường thịt cho ba, bố bảo ba gầy nên phải ăn nhiều hơn. Anh thấy Cò cũng gầy, nên Cò phải ăn thêm thịt của anh mới béo được.”

Đức Anh nhai nhóp nhép cười tít mắt, “Cảm ơn anh Kiệt.”

Trần Kiệt hí hửng, “Sau này nhé, nếu Cò vẫn gầy là anh bắt Cò ăn hết phần của anh đấy.”

“Bố Huy bảo em cũng béo mà.” Đức Anh phản đối, nhóc con nghĩ nếu ăn hết phần của anh Trần Kiệt, nhóc sẽ bị no vỡ bụng mất.

“Béo hơn lúc trước thôi, vẫn chưa bằng ba Trọng của anh. Mà bà Trọng của anh còn bị bố anh chê gầy đấy.” Trần Kiệt không hài lòng, lại xúc thịt đưa sang, “Nên là Cò phải ăn thêm.”

“Em biết ồi.” Đức Anh miệng đầy cơm lúng búng nói, đôi mắt cười sáng lấp lánh.

***

Văn Hoàng nhờ sự giúp đỡ của anh chủ Ngọc Tuấn đã mang được vali của mình về đến nhà. Anh nhà văn chưa kịp mở miệng hẹn ăn tối thì Ngọc Tuấn đã cười toe nói, “Mới dìa nên nghỉ ngơi đi he, tối nay tui hẹn dí Hiếu đi ăn gòi, có dì mơi ga gủ tui đi ăn xáng há. Hoy, tui đi dìa nha. Dị hén.”

Văn Hoàng miệng đớp đớp mắt chớp chớp không chen được câu nào, Ngọc Tuấn nói xong cũng vẫy tay chào, leo lên xe lái đi mất. Văn Hoàng nghiến răng buồn bực.

Hôm nay hai người đi với nhau, Ngọc Tuấn nhắc về cái tên Thái Hiếu en-nờ cộng một ngàn lần!!! Văn Hoàng chưa bao giờ hối hận về quyết định đi công tác của mình như lúc này. Cá câu tới tay rồi mà vẫn để cho nó vùng vẫy tuột mất.

Thái Hiếu! Thái Hiếu! Nghĩ đến tên thôi đã không có cảm tình, Văn Hoàng vứt bừa vali ở một góc chẳng buồn dọn dẹp. Căn nhà gần một tháng không có người ở lạnh tanh, bụi đóng lớp dày. Anh nhà văn chợt nảy ra ý tưởng. Văn Hoàng nghĩ là làm, gọi điện cho người vừa mới đi khỏi năm phút trước.

“Tuấn, nhà tôi bẩn quá không ở được, tối nay xin tá túc một đêm.”

Ngọc Tuấn bên kia phì cười, “Tui mới dìa tới cổng hoi, có cần tui quai đầu xe lợi gước hong?”

Văn Hoàng cũng cười, không khách sáo nói vòng vo, “Ông đến đi, tôi chờ.”

Anh nhà văn muốn dùng hai mắt xem thử Ngọc Tuấn cùng Thái Hiếu muốn đi ăn riêng với nhau kiểu gì.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s