Crush On You

Crush On You – Chương 70


Chương 70: Lời mời ăn tối

Tác giả: chanhchua310

(Gộp Part 154 và 155)

Vào một buổi sáng giống như những buổi sáng khác, Văn Đức được Trọng Đại chở đi làm. Trước khi xuống xe, Văn Đức nhoài người sang hôn má chào tạm biệt Trọng Đại, rồi vui vẻ bắt đầu một ngày mới. Anh chủ Ngọc Tuấn đã đến từ sớm, thấy Văn Đức đến thì cười chào cậu, không lâu sau, cậu quản lí mới cũng đã có mặt.

“Em chào các anh ạ.”

“Bữa nai tới chễ nha, chừ lương.” Ngọc Tuấn trêu chọc.

“Lương của em đã ít anh còn suốt ngày doạ trừ lương em.” Cậu trai giả vờ nhăn nhó mặt mày.

“Hôm nay lại thức dậy muộn nữa hả Hiếu?” Văn Đức đang ở bên trong kiểm tra hàng hoá cũng đi ra.

“Em xin lỗi.” Thái Hiếu không sợ anh chủ Ngọc Tuấn, cậu chỉ sợ anh Văn Đức, không dám đùa giỡn với anh giống như anh chủ.

“Em cất ba lô đi rồi vào kho kiểm tra xem chúng ta có cần nhập thêm thứ gì không?” Văn Đức nói xong thì quay lại làm việc còn đang dang dở. Thái Hiếu le lưỡi cười với anh chủ rồi chạy vào dẹp ba lô, bắt đầu thời gian làm việc của mình.

“Hai đứa làm đi nhe, anh đi ăn xáng cái đã, đói quá.” Ngọc Tuấn nói vọng vào trong thông báo. Nghe tiếng đáp lời của cả hai rồi mới yên tâm đi khỏi cửa hàng.

Vừa ra đến cửa, một chiếc taxi dừng lại ngay trước mặt Ngọc Tuấn, cửa xe nhanh chóng mở ra và một người bước xuống, không ai xa lạ, đó chính là Văn Hoàng, anh nhà văn đi công tác gần một tháng trời đã lâu không gặp. Ngọc Tuấn ngạc nhiên không phản ứng kịp, hôm qua nhắn tin với nhau, anh chủ không thấy Văn Hoàng nói gì về việc sẽ trở về.

“Bất ngờ chưa?” Văn Hoàng đứng trước mặt Ngọc Tuấn cười tươi roi rói.

“…”

“Này, ông sao thế?” Văn Hoàng khều khều anh chủ.

“Dìa mà hông báo, hớt hồn hà.” Ngọc Tuấn không vui trả lời.

“Tôi muốn tạo bất ngờ cho ông, báo trước thì có gì đặc biệt đâu.” Văn Hoàng cười xoà, nhìn đồng hồ trên tay rồi hỏi Ngọc Tuấn, “Định đi ăn hả? Chờ tôi về cất hành lí rồi mình cùng đi được không?”

“Cắt đỡ dô kho i, ăn xong đem dìa luôn, mắc công đi hai ba chiến nữa.” Ngọc Tuấn đưa tay kéo phụ cái va li cho Văn Hoàng, “Lúc đi đâu coá nhìu đồ dữ dị, xao dờ quá chời dị nè?”

Văn Hoàng vai đeo ba lô, tay kéo thêm một chiếc vali khác, khoe khoang, “Tất cả là quà tôi mua về tặng mọi người đấy.”

Đang đi thì Ngọc Tuấn dừng lại, xoè tay ra, “Dị quà của tui đâu?”

“Tôi đây.” Văn Hoàng chỉ vào mình cười nói.

“Ông hay quá he.” Anh chủ la lên, đánh vai Văn Hoàng một phát, đổi lại tiếng cười vang của anh nhà văn.

Nghe tiếng cười bên ngoài, Văn Đức tò mò nhìn ra, thấy Văn Hoàng thì buông việc trong tay xuống, vui vẻ chạy đến, “Ạnh Hoàng về rồi à?”

Văn Hoàng vẫy tay chào Văn Đức, “Anh về rồi, cọ ai nhợ anh không hầy?”

“Cọ ai thèm nhợ ạnh mô mà.” Văn Đức chề môi rồi quay lại làm việc của mình.

Văn Hoàng nhún vai, Văn Đức lúc nóng lúc lạnh anh đã quen rồi. Đưa mắt nhìn cậu trai đứng cùng Văn Đức, Văn Hoàng tò mò hỏi, “Ai rứa hầy?”

“À, quản lí mới á, tên là Thái Hiếu, còn chẻ hơn Hậu nhà mình.” Ngọc Tuấn vui vẻ giới thiệu, không để ý tới ánh mắt xẹt qua tia nghi kị của Văn Hoàng.

Lý do anh nhà văn về sớm không phải vì có người mật báo với anh là nhà anh chủ có thành viên mới sao? Văn Hoàng tia mắt từ đầu tới chân cậu trai kia, đánh giá mức độ nguy hiểm là 9/10. Không thể coi thường cậu trai này được, Văn Hoàng thầm nhủ.

“Hậu nhà mình là ai vậy?” Văn Hoàng càng khó chịu hơn vì cách gọi này.

“Chời đất cái ông này! Đi có mí bữa mà quơn gáo chọi gòi hả? Là thằng Hậu nhà thằng Dụng chớ ai!” Ngọc Tuấn la lên.

“Là Hậu nhà Dụng chứ có phải nhà mình đâu.” Văn Hoàng nhún vai.

Thái Hiếu nghe xong phì cười rồi nhanh chóng che miệng, Văn Hoàng nhướng mày, hỏi Ngọc Tuấn, “Vậy cậu Hiếu kia có nhà mình luôn không?”

“Hiếu á? Nó ở chong nhà tui.” Ngọc Tuấn ngây thơ nói, “Mới dọn tới hoi, ở chung dống Đức hồi chước á, Đức hé?”

Lần này đến lượt Văn Đức không nhịn được cười, lắc đầu cảm thán, “Đáng thương.”

Văn Hoàng cũng tự thấy bản thân đáng thương, hết người để yêu nên yêu ngay một người không hiểu lãng mạn là gì, không hiểu ẩn ý là gì, không hiểu cái gì hết.

Cất xong hành lí, Ngọc Tuấn câu cổ Văn Hoàng kéo đi, “Bữa nai tui đãi, dờ ông mún ăn dì?”

Văn Hoàng khó chịu nói, “Ăn ông.”

“Đừng ăn tui, mình tui xương không hà.” Ngọc Tuấn lắc đầu nguầy nguậy. Văn Đức ôm bụng cười vang, Văn Hoàng bất lực.

Hai người cùng nhau đi ra quán cà phê, nơi chốn quen thuộc, gặp những đồng bọn quen thuộc, thông báo anh nhà văn đã về.

Đức Chinh lân la lại gần, thỏ thẻ, “Hoàng, anh biết chuyện gì chưa?”

“Chuyện gì?” Văn Hoàng khó hiểu hỏi lại.

“Anh Tuấn có bồ nhí đó.”

Đức Chinh nói khiến Văn Hoàng cau chặt mày, anh cũng đoán ra phần nào chuyện mà Đức Chinh muốn nói nhưng vẫn hỏi lại, “Ý em là sao?”

“Anh biết cậu quản lí mới của anh Tuấn không? Đẹp trai nhờ? Cậu ấy chuyển về sống chung với anh Tuấn rồi đó. Vậy không phải bồ nhí thì là gì? Anh sắp bị đá rồi, chắc luôn.” Đức Chinh cười hí hửng.

Văn Hoàng hừ lạnh, “Em vui quá nhỉ?”

“Thôi nào, ai bảo anh đi lâu quá, thế nên mới để lại cơ hội cho người khác đấy. Anh lo mà giành lại anh Tuấn đi, có không giữ mất đừng tìm.” Đức Chinh nói xong phủi mông đứng dậy, cùng thủ môn Tiến Dũng chào mọi người để đi tập.

Văn Hoàng thừa biết Đức Chinh đến nói chỉ là đang cười trên nỗi đau của anh thôi chứ chẳng có ý tốt nhắc nhở gì đâu. Nhớ lại khuôn mặt của Thái Hiếu, Văn Hoàng càng cay cú, anh tự nhận mình đẹp trai, nhưng cậu ta lại là xinh trai. Mà những đứa xinh trai dễ chiếm được tình thương hơn cả.

Ngọc Tuấn ngồi bên kia với Thái Quý nghe kể chuyện, không biết là chuyện gì mà cười không thấy mắt đâu. Văn Hoàng trầm ngâm, anh nhà văn cần làm gì đó trước khi quá muộn.

***

Tiếng trống trường vang lên, thời điểm đám học trò như ong vỡ tổ, còn phụ huynh thở phào chấm dứt sự chờ đợi mỏi mòn. Đình Trọng vẫn ở vị trí cũ chờ con trai tan học. Từ lúc xuất viện đến nay đã gần một tháng, tay cậu cũng đã khá hơn nên Tiến Dũng đồng ý cho cậu tự lái xe.

Trước đó, một phần vì sợ xương cổ tay chưa được cố định, một phần vì anh muốn bù đắp cho cậu, Tiến Dũng tự mình làm mọi việc và không cho cậu động vào chuyện gì. Bố mẹ trêu rằng cậu sắp được nuôi thành con ỉn rồi. Đình Trọng bĩu môi, “Lúc nào con chẳng là ỉn chứ.” Làm cả nhà lại cười vang.

Trần Kiệt thuộc tốp những người cuối cùng đi ra khỏi cổng trường, theo sau cậu nhóc là thầy hiệu trưởng Đức Huy. Đình Trọng vội vã trèo xuống xe, đi đến chào hỏi.

“Anh ạ.”

“Ừ, hôm nay Trường tổ chức nấu ăn, muốn mời gia đình cậu đến chơi, có rảnh không?”

“Em thì rảnh rỗi suốt chứ có làm gì đâu, nhưng em không biết anh Dũng có bận gì không, để em gọi điện hỏi xem sao.” Đình Trọng cười trả lời.

“Vậy cậu gọi điện hỏi đi, tôi cùng Kiệt đi trước, nếu hai người không đến được thì tôi sẽ đưa Kiệt về. Thế nhé!” Đức Huy phất tay, nắm tay Trần Kiệt đi ngược về hướng bãi đỗ xe, bỏ lại Đình Trọng với nụ cười cứng ngắc.

“Thầy ơi, ba với bố con có đến không ạ?” Trần Kiệt ngước mắt nhìn Đức Huy hỏi.

“Thầy không biết.” Đức Huy nhún vai, “Con nghĩ bố và ba con sẽ đến chứ?”

Trần Kiệt xì một tiếng, “Con chắc 80% là hai người không đến đâu.”

“Biết rõ mà còn hỏi thầy.” Đức Huy cốc nhẹ đầu Trần Kiệt, rồi cả hai cùng lên xe đi về nhà anh thẩm phán.

Nguyên nhân là khi tan học, Đức Huy bắt gặp Trần Kiệt cứ loanh quanh trong sân mà không chịu về, anh hiệu trưởng mới đến hỏi lí do. Trần Kiệt xị mặt kể là do bố với ba dạo này không xem nhóc tồn tại, hai người ấy lúc nào cũng thể hiện tình cảm ra khiến cậu nhóc Trần Kiệt sắp lên 8 tuổi cảm thấy như bị bỏ rơi.

Cậu nhóc biết hai người cũng không phải có ý xấu, chỉ là Trần Kiệt nhìn tới chán, một phần cũng vì lâu không được gặp em Đức Anh, nên xin anh hiệu trưởng cho về nhà anh chơi một lúc. Đức Huy tất nhiên đồng ý, thế nên mới có một màn vừa diễn ra.

Đình Trọng bối rối gọi cho Tiến Dũng kể về việc Đức Huy mời cả gia đình sang ăn tối, Tiến Dũng phì cười, “Vậy em có muốn đi sang đấy không?”

“Anh có bận gì không?” Đình Trọng dò hỏi, “Nếu anh bận…”

“Hôm nay anh rảnh, anh đang trên đường về nhà đây. Em muốn thì chúng ta sang đấy. Dù sao cũng là thầy hiệu trưởng của con trai, người ta đã nói vậy thì sao mình khước từ được?” Bên máy Tiến Dũng vang lên tiếng còi xe thúc giục. “Thế em chuẩn bị trước đi, anh về rồi chúng mình cùng sang. Anh lái xe đây.”

“Anh đi cẩn thận.” Đình Trọng dặn dò.

“Anh biết rồi, bai bai.”

——

Bonus: Thái Hiếu là nhân vật tui vắt chưn lên chán để si nghĩ đó =))

Trương Thái Hiếu – thủ môn xuất sắc nhất U17 Quốc gia, hiện tại thuộc Phố Hiến FC, là thủ môn của U19 Việt Nam, sinh năm 2000, cao 1m76.

Tại sao chọn Thái Hiếu? Đầu tiên Hiếu là thủ môn, mà Hoàng cũng là thủ môn, các bạn hiểu rồi chứ? Thứ hai là vì tui thích =))) thật ra thì vì họ Trương, Trương Văn Thái Quý và Trương Thái Hiếu, quan hệ bà con được =)))

P/s. Happy new year 2020, chúc mọi người năm mới vui vẻ, bình an nha ❤

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s